(20-04-2025)
Không ngủ được nên làm lại trang web. Xóa toàn bộ cách bài trí cũ chỉ đơn giản vì không thích nữa, thấy thật vô nghĩa. Những con số 300, những kiểu hò giúp đỡ thấy thật vô vị, sáo rỗng. Tự hỏi bản thân "Tại sao phải làm như vậy?", không đạt đủ chỉ tiêu thì có sao!
Thử làm theo ý mình, thất bại đôi lúc cũng không phải quá tệ.
Thật sự rất tự do!
(24-04-2025)
Vừa viết xong "Mẹ". Định viết từ tối hôm trước nhưng giờ mới làm vì ... ukm... lười.
Mẹ thì đang bóc hành, tỏi dưới nhà. Con thì vẫn ngồi quạt mát trên này với chiếc máy tính đây. Đùa thôi! Tí sẽ xuống giúp mẹ thôi. "Lặng" sẽ là trang web ghi lại một chút cảm xúc, suy nghĩ cá nhân của chủ nhân nó. Đang nghe bài tình cờ tôi thích em, cũng vui vui.
Đang cảm thấy rất an nhiên khi được tận hưởng không gian này: chị gái thì đang tán chuyện với bạn bên cạnh, bố thì nằm xem youtube bên kia, một vài người khách vẫn đang tán gẫu, một chút nắng ban trưa, một chiếc quạt thổi mát, bé Timi đang ngủ trong lồng và mình thì đang viết vài dòng chữ. Hì!
(27-04-2025)
Vừa viết xong 00:01, không muốn đọc lại để sửa, chắc có lẽ hơi lủng củng, cũng giống như những dòng suy nghĩ khi viết lúc ấy. Đang nghe chút nhạc nhẹ nhàng về đêm và cảm nhận tâm trí mình. Rất thích bản thân lúc này, sống trọn vẹn từng giây phút, sống nội tâm và không vướng bận điều gì.
(27-04-2025)
Hôm nay ngồi nói chuyện với mẹ biết về quá khứ của bố nên quyết định viết thành một câu chuyện ngắn "Người đàn ông". Thấy vừa thương, vừa tự hào mà cũng rất buồn cười. Chợt nhận ra cuộc sống thật kì diệu, có những câu chuyện kể trong 15 phút lại là một cuộc đời dài 63 năm. Mỗi người sẽ có một câu chuyện của bản thân và chỉ mong rằng trong câu chuyện của bản thân mình sẽ xuất hiện những chữ hạnh phúc, vui vẻ bé xíu đan xen vào từng trang giấy.
(15-05-2025)
Một buổi chiều hè tháng 5 yên bình. Trên bàn có trà hoa cúc, kẹo sữa ngọt. Chiếc máy tính bật list nhạc không lời nhẹ nhàng kèm tiếng mưa trên mái. Một thứ ánh sáng dịu từ chiếc đèn nhỏ dùng để đọc sách. Trên tay là chiếc vỏ gối vừa may, nhìn hơi kì cục vì có nhiều chỗ khâu lệch, cắt vải lem nhem và chỉ khâu thừa chưa cắt. Bố, mẹ và chị thì đã ngủ trưa. Phòng vừa dọn dẹp xong thực sự rất thơm, thoáng và mát. Những cuốn sách được sắp xếp trật tự, những chú gấu bông, gối, chăn, màn đã được giặt và vừa kịp khô, bàn đã được lau, rác đã được đổ. Một cảm giác thật tuyệt vời, bình yên đến lạ kì. Tâm hồn lúc này như được gột rửa và cơ thể thì tràn trề sinh khí.