...Zzz. Tiếng ngáy của bố nó vang lên đều đặn điểm xuyết cho đêm tối tĩnh mịch. Nó ngồi trước màn hình máy tính với list nhạc buồn tâm trạng (cũng không phải nó buồn hay sầu gì cả, chỉ là dòng nhạc này có giai điệu nhẹ nhàng thích hợp cho một đêm tối thanh bình) gõ từng dòng chữ. Có vẻ nó đã chọn phải một font chữ không dành cho tiếng Việt rồi nên cứ lỗi suốt thôi, nhưng nó cũng không thích đổi vì nó thích font chữ này - rất mềm mại. Đêm nay đặc biệt hơn chút - 31/12/2025.
Đã là cuối năm rồi sao! Nó đã có một năm 20 thật sự rất biến động đấy. Có thể nói năm nay là năm nó thay đổi nhiều thật nhiều. Biết bao nhiêu sự lựa chọn ra đời, cũng có thêm những cuộc gặp gỡ mới, có những người đến và đi một cách thật chóng vánh và tặng lại cho nó một đống bài học mà nó rất biết ơn. Nó không định tiếp tục hành trình viết lách này đâu vì ngày nào nó cũng viết nhật kí mà (ngày nào cũng viết thì cũng không hẳn nhưng chắc chắn là thường xuyên viết). Nó, từ một cô gái lạc lõng, mông lung với những điều mới lạ, những quan điểm phong phú, những cuộc sa đà vào cuộc chơi, mất đi lí do tồn tại thì giờ đây cũng vẫn mông lung thế thôi, nhưng, nó vui vẻ hơn, nó hạnh phúc hơn, không biết từ lúc nào nó đã quen với việc bản thân sống hạnh phúc và vô thường như vậy. Nó thật sự thắc mắc, từ bao giờ mà nó đã thôi không suy nghĩ về tương lai, thôi không suy nghĩ về những kế hoạch lớn lao, thôi không còn cần đến một người khác, thôi không ép buộc bản thân, thôi không khép nép và sống theo những gì người khác muốn. Nó thực sự không biết tự lúc nào? Thật kì lạ, nó nghĩ "Thật kì lạ"! Kì lạ làm sao khi nó sống mà biết việc gì mình thích việc gì mình không thích, nó sống mà không bận tâm quá nhiều vào kết quả vì thứ nó muốn là tận hưởng cuộc hành trình mà nó đã chọn bước vào, nó sống mà đã ánh mắt, suy nghĩ hay lời nói của người khác không còn ảnh hưởng gì đến nó. Từ bao giờ nó đã tự do đến vậy. Những lần ngồi trên chiếc xe bus để đi đến nơi mới lạ, ánh mắt nó như phát sáng và cũng có đôi lúc nó phát khóc vì hạnh phúc. Nó thấy mình như con chim đang bay trên bầu trời rộng lớn (nó không biết bơi nên không ví mình với cá trên biển đâu (^.^)). Ngay lúc này đây, khi đánh máy những dòng chữ này nó vẫn đang cảm thấy vô cùng nhẹ nhàng, bình yên. Nó đang ăn tráng miệng những suy nghĩ trong đầu, chúng ngọt ngào như bánh xu xê nhân đậu xanh, chúng chua nhẹ như kẹo mút vị táo gai (vừa nhắc đến kẹo mút vị táo gai nó liền đi đặt liền một gói, đó từng là món kẹo siêu yêu thích của nó đó), chúng thanh mát như ly trà việt quất và chúng mặn mặn, chua chua, ngọt ngọt như những viên ô mai mơ vậy. Tuyệt vời thật, năng lực tận hưởng cuộc sống là năng lực mà ông trời ban cho nó và nó không muốn đánh mất đi năng lực này ở bất kì hoàn cảnh nào và vì bất kì ai. Khép lại một năm 20 tuổi (mà nó cứ ngỡ 18), chúc cho nó - Thiên Nhi của chúng ta sẽ luôn luôn hạnh phúc, vui vẻ, không suy nghĩ nhiều , không lo âu, cứ vô tri, vô giác mà sống. Cuộc đời ngắn lắm, không có nhiều thời gian để lo âu hay sợ hãi đâu, muốn làm gì thì làm, thích gì thì kiếm tiền mà mua cái đó và chịu trách nhiệm với tất cả những quyết định, lựa chọn mà mình đưa ra. Chỉ cần ba thứ cơ bản đó là nó có thể hoàn toàn tự do mà sống rồi. Chào nhé! Hẹn gặp lại ở tương lai!