00:01, nó bắt đầu viết những chữ đầu tiên sau một ngày làm việc chăm chỉ. Nó vừa tắm xong và nhào vào tổ ấm bé nhỏ của nó. Thật dễ chịu.
Hôm nay nó không nói nhiều, nó suy nghĩ. Một dòng suy nghĩ thật dài, thật dài. Những ý nghĩ linh tinh, loang lổ xuất hiện trong đầu nó trong lúc rửa bát, quét nhà. Nó bất chợt cảm thấy có chút cô đơn. Nó muốn than phiền một chút, nó muốn trẻ con một chút như mọi ngày, nhưng hôm nay nó có chút lặng lẽ. Không biết nữa, chắc mệt.
Tự do, độc lập vẫn luôn là ước muốn, khát khao của nó. Nó biết mình cần làm gì để đạt được điều đó: nó phải tự nuôi được bản thân mình. Muốn vậy nó phải làm việc. Như nhận ra một điều, nó tự hứa sẽ thôi không than phiền, thôi không kêu ca. Nó không muốn dựa dẫm vào bất kì ai.
Chợt nó cảm thấy tự hào về bản thân mình, nó thật mạnh mẽ nhưng cũng thật tầm thường. Độc lập và có trách nhiệm với bản thân mình là điều hiển nhiên bắt buộc với tất cả mọi người thôi. Như một đứa trẻ phải lớn lên, như một người già sẽ phải chết đi, như Trái Đất vẫn quay vậy, chịu trách nhiệm với bản thân mình hiển nhiên như thế đấy. Nhưng đó vẫn là điều ước lớn lao của nó vì bây giờ đây, ngay lúc này, một đứa con gái 20 tuổi vẫn phải dựa dẫm vào gia đình. Sự mệt mỏi ngày hôm nay nói cho nó biết độc lập cũng đồng nghĩa với việc không được dựa vào ai cả. Nhưng thật ra nó cũng không mệt lắm mà lại đang cảm thấy rất an nhiên, bình thản.
Kì lạ thay, nó đang không hiểu bản thân mình...