12 giờ trưa, nắng gay gắt. Chiếc xe buýt 21A đang rồ rồ, nặng nề chạy. Nó ngồi cạnh cửa sổ, tránh những tia nắng đỏ rực như muốn nướng chín tất cả, ngắm nhìn đường phố thưa thớt, nghe chút nhạc Ghibli không lời và chẳng còn sức suy nghĩ một thứ gì.
Nó chậm chạp bước trên những nấc thang cuối cùng để ngã nhào vào chiếc giường đơn giản - chiếc tổ mát mẻ của nó. Không gì cả, nó nhắm liền mắt và ngủ.
"Dậy ăn gì đã rồi ngủ, Nhi!", mẹ nó gọi vọng ở dưới nhà.
Nó không buồn trả lời. "Thật phiền", nó nghĩ.
Nhiều giọng nam nữ đan xen; tiếng cốc, ly chạm nhau; tiếng gọi nhau í ới; tiếng lách cách lấy đá từ tủ lạnh; tiếng gọi đồ vẫn vang lên dưới tầng. Quán nó đang có khách. Cũng đúng thôi, 12 giờ trưa là giờ ăn mà!
"Thế đấy!" Nó nhận ra...
5h30, nó thức dậy đi học, mẹ nó dậy chuẩn bị đồ ăn.
7h-12h, nó học, mẹ nó vẫn đang làm đồ, bao nhiêu đồ.
12h, nó ngủ, mẹ nó bắt đầu giờ khách.
14h, nó dậy, mẹ nó dọn dẹp.
15h, nó chơi, mẹ nó ngủ.
16h, nó chơi, mẹ nó sẽ lại tiếp tục công việc đến 22h.
Vòng lặp cứ thế bắt đầu vào ngày hôm sau.
Nó mệt, nó ngủ. Mẹ nó mệt, mẹ nó uống thuốc rồi làm tiếp.
Nó mệt, nó dựa mẹ nó. Mẹ nó mệt, ...
Nó biết tất cả những điều đó, nó biết, nó nói. Nhưng nó chẳng cảm thấy gì cả...
Kì lạ thay!